|
Trái đất điện ảnh có phổ thông bộ phim hay nhưng không có cơ hội lan tỏa đa dạng tới người theo dõi. Khách hàng nào đã xem những bộ phim này đều muốn san sớt đến quần chúng bởi sự cảm động, sâu sắc, nhân văn, lãng mạn... Những bộ phim như thế sẽ được trưng bày đến độc giả vào lúc 11h, thứ 5 hàng tuần, mời người dùng đón đọc! |
Năm 1977, đạo diễn người Balan Roman Polanski bị khiếu nại xâm hại dục tình một nhỏ bé gái 13 tuổi. Ông bị giam 42 ngày để đánh giá tâm thần. Trong thời gian dò hỏi vụ việc, Roman Polanski đã trốn sang châu Âu và dài lâu không trở về Mỹ nữa.
Đạo diễn người Balan Roman Polanski
Vì Pháp không áp dụng luật dẫn độ về Mỹ nên Roman Polanski đã sống lưu vong ở nơi này trong phổ biến năm nhằm trốn bạn dạng án của bản thân mình. Phổ biến khán giả tại Mỹ vẫn rất bất bình trước việc một đạo diễn tội tình ấu dâm lại có thể "nhởn dơ" ngoài vòng luật pháp.
Tất nhiên không thể phủ nhận được rằng, Roman Polanski là một đạo diễn tài năng. Bất chấp những điều tiếng đồn thổi bên ngoài thì những tác phẩm của ông vẫn được nhắc đến như một nét dị biệt đầy sợ hãi. Trong số đó có bộ phim Rosemary’s Baby (đứa con của Rosemary).
Bộ phim kinh dị đầy sợ hãi được đóng gói năm 1968
Bạn có bao giờ mong chờ một bộ phim kinh dị, nhưng lại xem “không sợ lắm” không? Hay kinh dị là phải khiến cho người ta khiếp sợ và ám ảnh thì mới gọi là hay? Rosemary’s Baby của đạo diễn Roman Polanski có nhẽ sẽ cho bạn một bí quyết đánh giá khác về chuyên mục này, ở một cách bộc lộ ít gây thấp thỏm nhất mà vẫn làm ta phải theo dõi trong khoảng đầu đến cuối với sự yêu thích thực sự.
Không tỏ ra bí mật và gây mày mò. Bộ phim hồ hết mách nhỏ ngay từ đầu chuyện gì sẽ xảy ra, hoặc khiến khán giả tin rằng câu chuyện sẽ xảy ra đúng như thế. Một vài cung phi chồng trẻ, Rosemary (Mia Farrow) và Guy Woodhouse (John Cassavetes), họ thuê một căn hộ thông thường cư quý phái. Tại đây người ta đồn thổi những câu chuyện xưa cũ về quỷ dữ và ma ám.
Nhưng bối cảnh phim là năm 1966, không người nào còn tin rộng rãi vào chuyện đó, đặc biệt là những người trẻ tiến bộ. Họ chuyển đến đấy sống. Rosemary có thai, và kèm theo, ta không nghi ngại rằng, có nhân tố gì đó thất thường với cái thai.
Với sự ám thị bằng hình ảnh tạo mày mò, và gây ra sự nghi ngại, đạo diễn khéo léo lừa phỉnh người theo dõi tham gia một căn phòng, mà bất kì người xem nào cũng chuẩn bị tâm thế sắp có những nhân tố kinh dị, khủng khiếp sẽ xảy ra.
Người theo dõi tò mò về cái thai của Rosemary
Mỗi tiếng cửa đóng, mỗi cử chỉ mơ biển và kì cục của Rosemary, mỗi bóng hình mà máy quay cố tình hướng đến đều làm ta găng tay và kì vọng. Sau cái chết bất thần, và đầy ngờ vực của một cô gái mà Rosemary mới quen. Thê thiếp chồng cô kết thân với một căp thê thiếp chồng già Minnie (Ruth Gordon) và Roman Castevet (Sidney Blackmer)…
Họ tốt bụng một phương pháp đáng ngờ, niềm nở sát sao Rosemary một phương pháp đáng ngờ. Thậm chí, mặc dù ban sơ Guy không hứng thú với đôi hậu phi chồng già, nhưng càng về sau anh càng tỏ ra thân thiện và rất quý mến đôi hoàng hậu chồng đó.
Kết cấu rất nghiêm ngặt của kịch bản với sự dẫn dắt tài tình của đạo diễn Roman Polanski và nhà quay phim Wiliam Fraker (One Flew Over the Cuckoo’s Nest) đã sản xuất hết thắc mắc này tới thắc mắc khác. Người xem vừa cảm thấy bản thân nhân thức được kết quả sẽ xảy ra, lại vừa nghi ngờ, tò mò và bao tay.
Phim có những hình ảnh ẩn dụ ám chỉ khiến cho người xem vừa mày mò vừa run sợ
Liệu đứa trẻ trong bụng của Rosemary là gì? Một con quỷ có quyền phép có thể chấp hành những ước muốn thơ ngây của người mẹ. Hay thực ra chính những người bao quanh đang bủa vây lấy cô với sự tốt bụng đáng ngờ mới đích thực là những dấu hỏi lớn về ma quỷ và phù thuỷ.
Rosemary từ từ nhận ra sự khác lạ đến trong khoảng đơn thuốc bác bỏ sĩ kê cho, đến cơn đau của chính cô, và thái độ của những người xung quanh, mà khác biệt là cơn đau bệnh bất bất ngờ của Hutch, một người xoành xoạch muốn chỉ cho cô thấy sự bất thường trong bí quyết có mang và thái độ của người khác đối với cô.
Khi đó, ta lại kiếm được tiếp được một câu hỏi khác, liệu Rosemary chỉ đang quá hoảng sợ và mường tưởng ra hầu hết. Khán giả tiếp tục ngờ vực, còn bạn dạng thân người mẹ lại đang ở trong một tình trạng kinh dị với những nhân tố khủng khiếp sẽ ập tới bất cứ lúc nào.
Bộ phim giống như một cơn giông ở cuối chân trời, nó làm ta run sợ một cơn mưa lớn sẽ tới, nhưng thực thụ ta không dám chắc được nó có tới hay không. Đấy chính là nhân tố khiến cho bộ phim thực thụ thú vị. Ta thấy chính mình găng tay trong một bộ phim mà đạo diễn không cố tình sản xuất các tình huống giật mình, hay những cách thức giả dạng kinh dị nạt ma người khác.
Không giống như Hitchcock, bậc thầy của phim kinh dị luôn dùng một kịch phiên bản có một điểm cao trào, để đẩy kịch tính lên cực hạn và khiến cho người ta phải ám ảnh về nó cho đến rộng rãi ngày sau khi xem chấm dứt phim.
Roman tạo cảnh huống, đẩy tình huống và cũng ngay sau đó, làm cho dịu nó lại để làm cho tâm cảnh của khán giả xoành xoạch ở mức chới với giữa lo lắng, ngờ vực, và thắc mắc. Kịch bản phim dựa theo tiểu thuyết của Ira Levin, nhưng Roman Polanski đã viết theo cách thức mà điện ảnh có thể kể chuyện, và kể chuyện dưới hình thức tốt nhất.
Bộ phim luôn làm tâm cảnh của khán giả ở mức chới với giữa sợ hãi, nghi hoặc và băn khoăn
Bộ phim sẽ chẳng thể thành công giả dụ không có những diễn viên hoàn hảo khác lạ là Mia Farrow và Ruth Gordon (bà đã bỏ ra được giải Oscar cho vai diễn trong phim này). Mia đã biểu hiện rất tốt một người vợ ngây thơ, thích yên cầu nhưng chiều chồng, và khác biệt có tình yêu vô cùng lớn bỏ ra cho đứa con trong bụng của bản thân.
Cách cô đối diện với lúng túng, lúng túng, nhưng khỏe mạnh và khôn ngoan trong tiện xác yếu đuối và vô hại quả tình đã phát triển một hình ảnh Rosemary chẳng thể nào quên trong lòng người xem. Nhưng Ruth mới thực sự khác lạ. Một bà già đồng bóng, luôn tỏ ra sốt sắng và tốt bụng nhưng phổ thông lời và gian nguy. Một người thanh nữ phát hành sự ác cảm ngay trong khoảng cái nhìn trước tiên cho nhân vật. Và sự ác độc cảm đó luôn mãnh liệt đi theo suốt bộ phim cho tới cảnh sau cuối.
Roman Polanski cho đến thời gian đó đã là một đạo diễn rất đáng được lưu ý với công trình điện ảnh kinh dị trước đây Repulsion (1965). Và sau Rosemary’s Baby, ông càng chắc chắn hơn nữa kĩ năng của chính mình, mà điển hình là công trình phản chiến đầy cực khổ The Pianist (2002) – thành quả đã đem đến cho ông giải Oscar danh giá.
Rosemary’s Baby xoành xoạch là một phản chả hạn tuyệt vời cho những người ái mộ tin rằng chỉ có khiến người khác khiếp sợ đích thực mới là một bộ phim kinh dị hay. Bộ phim mang đến một cái nhìn đầy ăn hiếp nạt của tình ái của người mẹ, và tham vọng của đàn ông dám bán linh hồn cho quỷ để tìm kiếm chiến thắng cho tương lai, để rồi trong khoảng đấy, trong một tình trạng bít tất tay đầy kì quặc trước những cảnh phim chung, ta tin rằng nhân tố làm ta sợ hãi, chẳng hề tới từ ma quỷ, mà đến trong khoảng chính con người, những kẻ tôn thờ quỷ dữ.
Đọc thêm: bơm nước thải chính hãng
0 nhận xét: